Hắn ngẩn ra quay đầu, lúc này mới phát hiện chẳng biết từ bao giờ Tô Thần đã thoát khỏi sự kìm giữ của mình.
Mấy người bên cạnh vẫn còn chìm trong cơn chấn động, hoàn toàn không nhận ra Tô Thần vừa lóe lên như rớt khung hình.
Trong chớp mắt tiến vào khe hở không gian, rồi lại bước ra, đúng là một thủ đoạn rất hữu hiệu để né tránh tập kích cùng cạm bẫy... Tô Thần thầm nghĩ, sau đó nhìn Bốc Tư Tề với vẻ nghiêm nghị, giọng lạnh lẽo:




